[Putaleng] Ngày 2 – Ngày của những con dốc, hai đỉnh núi và một quyết định rất “nhẹ lòng” - Hành trình chinh phục đỉnh Đỗ Quyên & Putaleng

[Putaleng] Ngày 2 – Ngày của những con dốc, hai đỉnh núi và một quyết định rất “nhẹ lòng” - Hành trình chinh phục đỉnh Đỗ Quyên & Putaleng

Nếu ngày 1 là “làm quen”,
thì ngày 2 chính là:

bài test thật sự của Putaleng.

Hai đỉnh.
Đường dài.
Và gần như… không có đoạn nào dễ.

[Putaleng] Hành trình chinh phục đỉnh Đỗ Quyên & Putaleng – khi tụi mình đi tìm một phiên bản khác của chính mình
Hành trình trekking Putaleng và đỉnh Đỗ Quyên tại Lai Châu của Anh Chú và Kiến – 3 ngày 2 đêm giữa rừng nguyên sinh, những con dốc thử thách, bữa ăn chay giữa núi và những trải nghiệm đáng nhớ trên cung trek đẹp bậc nhất Việt Nam.

Buổi sáng trong lán – bình yên trước cơn “bão dốc”

5h sáng, tụi mình thức dậy.

Bên ngoài còn tối, trong bếp:

  • ánh lửa hồng bập bùng
  • nước đang sôi
  • khói bay lãng đãng

Một khung cảnh rất “núi rừng”.

Bữa sáng đơn giản:

  • mì gói
  • nước luộc ngọn đậu Hà Lan
  • trứng ốp la

Tô mì nóng giữa cái lạnh vùng núi…
ăn nhanh đến mức chưa kịp “sống chậm” 😄


Kế hoạch trong ngày – nghe thôi đã thấy mệt

  • Leo lên đỉnh Đỗ Quyên (2.619m)
  • Di chuyển sang lán 2
  • Ăn trưa
  • Leo tiếp lên Putaleng (3.049m)
  • Quay về lán 2

Nghe xong, tụi mình chỉ biết nhìn nhau…
và ăn thêm miếng trái cây cho đỡ run 😄


Khe suối rêu – đẹp nhưng… trơn

Xuất phát lúc 7h.

Chỉ một đoạn ngắn là tới khe suối:

  • đá phủ rêu xanh mướt
  • nước chảy trong veo

Đẹp đến mức… mình lại dừng lại chụp hình.

Và đúng như “kịch bản”:
👉 trượt chân té.

May không sao.

Bài học nhỏ: rêu đẹp thật… nhưng cũng rất trơn 😄

Một chút “giao lưu” với thiên nhiên

Trên đường đi, tụi mình gặp:

  • một bạn sóc nhỏ đang kiếm ăn
  • không hề sợ người

Nó cứ bình thản làm việc của mình,
còn tụi mình đứng nhìn… như khách tham quan 😄

Sơn thì thi thoảng lại:

“Con này thịt ăn ngon lắm anh chị”

Tụi mình chỉ biết… cười trừ.


Đỉnh Đỗ Quyên – khi hoa không còn, nhưng vẫn đẹp

Đường lên đỉnh Đỗ Quyên:

  • toàn cây đỗ quyên
  • nhưng hoa đã tàn hết

Chỉ còn vài bông sót lại.

Hơi tiếc.

Nhưng rừng vẫn đẹp theo một cách khác:

  • cành cây như san hô
  • phủ đầy rêu
  • không khí hơi mờ ảo

Gần tới đỉnh là sống lưng núi:

  • tầm nhìn mở ra
  • hai bên là đỗ quyên

Lúc đó mình chỉ nghĩ:

“Nếu mùa hoa nở… chắc nơi này sẽ như một giấc mơ.”

9h sáng – chạm đỉnh đầu tiên

Tụi mình tới đỉnh Đỗ Quyên.

May mắn:
👉 vẫn còn một cây còn hoa.

Thế là tranh thủ:

  • chụp hình
  • ghi lại một chút “mùa hoa còn sót lại”

Rồi… đi tiếp.

Vì hôm nay chưa xong.


Đoạn đường khó nhất – vách núi và dây leo

Đường từ Đỗ Quyên sang lán 2:

  • hẹp
  • cheo leo
  • nhiều đoạn phải bám dây

Một bên là vách núi,
một bên là… không muốn nhìn xuống 😄

Mình đi sau cùng, vừa đi vừa:

  • quay video
  • chụp rêu

Và như mọi khi…

“Anh Chú lại chụp hình rồi!” – Kiến nói 😄

Bữa trưa “cơm nắm version núi rừng”

11h, tụi mình tới lán 2.

Menu trưa:

  • cơm trộn muối đậu phộng, rong biển, muối Hảo Hảo (phiên bản nâng cấp 😄)
  • măng luộc
  • đậu leo luộc

Đang đói nên:

“Ăn gì cũng ngon” là có thật.

12h – bắt đầu leo Putaleng

Và đây là lúc…

Putaleng bắt đầu thể hiện “đẳng cấp”.

Dốc.
Rất dốc.
Và dốc liên tục.

Ăn no xong leo ngay → thở như trâu 😄

Phải mất một lúc:

  • cơ thể mới quen
  • nhịp thở mới ổn

Sống lưng núi – nơi đẹp nhất hành trình

Sau 1 tiếng, tụi mình ra khỏi rừng tre.

Trước mắt là:

  • sống lưng núi
  • mây mù bao quanh
  • gió thổi mạnh

Và…

👉 đỗ quyên vàng + hồng nở rực rỡ

Khoảnh khắc đó:

giống như bước vào một bộ phim tiên hiệp.

Không cần filter.
Không cần chỉnh màu.

Chỉ cần đứng đó thôi… là đủ.


Những cây đỗ quyên cuối cùng

Đoạn cuối:

  • quay lại rừng tre
  • nhưng có nhiều cây đỗ quyên cổ thụ

Hoa vẫn còn rất nhiều:

  • trên cây
  • dưới đất

Đến đây, tụi mình thấy:

“Ừ, vậy là đủ rồi.”

13h30 – chạm đỉnh Putaleng

Nhanh hơn dự kiến.

Sơn cũng bất ngờ.

Tụi mình:

  • chụp hình
  • đi một vòng quanh đỉnh

Và gặp một điều… không nằm trong kế hoạch.


Con dúi và một quyết định nhỏ

Hai ông bà người Mông ở trên đỉnh,
cuối tuần thường gùi đồ lên bán.

Hôm nay không có khách.

Tụi mình định mua bánh ủng hộ,
nhưng trong xô lại là… một con dúi.

Kiến nhìn một lúc.

Rồi nói:

“Mình mua… rồi thả nó đi nha?”

Không suy nghĩ nhiều.

Tụi mình mua.

Thả.

Con dúi chui từ từ vào rừng tre.


Một khoảnh khắc rất nhẹ

Không ồn ào.
Không “vĩ đại”.

Nhưng lúc đó, mình cảm thấy:

chuyến đi này… đủ rồi.

Trở về trước cơn mưa

Trời bắt đầu mưa.

Đường dốc lại thêm trơn.

Tụi mình xuống nhanh,
15h đã về tới lán.


Buổi tối – ấm áp giữa gió lớn

Tắm nước nóng.
Nấu ăn.

Menu tối:

  • rau rừng xào
  • đậu leo xào cà rốt
  • bò lát chay nướng sa tế
  • canh chua

Ăn xong:

  • rửa chén
  • ngồi nướng khoai
  • kể cho Sơn nghe về những chuyến đi

Một buổi tối rất… đời.


Một đêm nhiều gió

Gió thổi mạnh vào lán.

Tiếng gió làm mình tỉnh giấc vài lần.

Không ngủ ngon như đêm trước,
nhưng lại có vài giấc mơ đẹp.


Kết lại ngày 2

Ngày 2 là ngày:

  • mệt nhất
  • đẹp nhất
  • và cũng… đáng nhớ nhất

Không chỉ vì hai đỉnh núi,
mà vì những khoảnh khắc rất nhỏ:

  • một bông hoa còn sót lại
  • một con vật được thả về rừng
  • và một cảm giác rất nhẹ trong lòng
Leo núi đôi khi không phải để đứng trên đỉnh,
mà để học cách… buông xuống.

Read more