[Putaleng] Ngày 1: Từ Sì Thâu Chải đến khu rừng rêu ma mị - Hành trình chinh phục đỉnh Đỗ Quyên & Putaleng
Ngày đầu trekking Putaleng từ bản Sì Thâu Chải: những con dốc đứng thử thách, rừng rêu ma mị, bữa ăn chay giữa núi và một đêm yên tĩnh giữa thiên nhiên Lai Châu.
Ngày 1 – Khi Putaleng “chào hỏi” bằng những con dốc không khoan nhượng
Nếu bạn nghĩ trekking là “đi bộ trong rừng cho chill”…
thì Putaleng sẽ nhẹ nhàng… chỉnh lại suy nghĩ đó 😄

Một đêm dài từ Sài Gòn đến Lai Châu
Chiều tối 8/4, tụi mình bắt xe Xanh SM ra sân bay Tân Sơn Nhất.
Chọn bay Vietnam Airlines – hơi mắc một chút, nhưng đáng.
- Máy bay to, bay êm
- Tiếp viên dễ thương
- Có cả bữa ăn tối
Chỉ tiếc là… tụi mình quên đặt trước suất ăn chay.
Nhưng bạn tiếp viên đã “cứu nguy” bằng 2 phần bánh mì + phô mai từ hạng thương gia 😄
Một chi tiết nhỏ thôi, nhưng đủ để thấy… đi xa đôi khi cũng cần chút may mắn.
3h30 sáng ở Tam Đường – lạnh, mưa và… ATM
Xe khách đưa tụi mình tới Tam Đường lúc 3h30 sáng.
- Trời mưa lất phất
- Lạnh
- Không một quán cà phê mở cửa
Và thế là tụi mình… vào cây ATM ngồi chờ trời sáng 😄
Một trải nghiệm rất lạ:
Giữa một thị trấn miền núi, 3h sáng, hai đứa ngồi trong ATM…
và thấy cuộc đời cũng thú vị ghê.
Bữa sáng “mì gói giữa chợ”
6h sáng, tụi mình tìm được một quán phở trong chợ.
Không có đồ chay → mỗi đứa 1 tô mì gói.
Đơn giản thôi, nhưng:
- có chỗ ngồi
- có điện để sạc
- có nước để rửa mặt
là đủ để bắt đầu một ngày mới.
Bonus thêm:
👉 1kg đào tươi của một chị người Mông – 15k/kg
Ngon, giòn, ngọt… và rất thật.
Bắt đầu từ Sì Thâu Chải – và cú “tát tỉnh người”
7h sáng, tụi mình bắt đầu trekking.
Và Putaleng không mất thời gian “làm quen”.
👉 Vừa vào rừng = dốc đứng.
- Dốc dài
- Dốc gắt
- Có đoạn phải bám dây thừng để leo
Chỉ sau 10–15 phút:
- mồ hôi đổ
- tim đập mạnh
- thở như trâu 😄
Lúc đó tụi mình hiểu ngay:
“À, đây không phải chuyến đi để chill rồi.”
Khu rừng rêu – đẹp một cách… ma mị
Sau khi “qua cửa ải đầu tiên”, cảnh bắt đầu thay đổi.
- Rừng cây phủ rêu
- Rễ cây nổi lên như những con rắn khổng lồ
- Không khí ẩm, mát lạnh
Mọi thứ nhìn như trong một bộ phim fantasy.
Rêu ở đây… nhiều đến mức:
- bám trên đá
- bám trên cây
- bám trên cả những thứ tưởng như không thể bám
Mình đã lén lấy một ít rêu mang về,
định làm một bình terrarium tặng Kiến.
Có những thứ đẹp tới mức… bạn chỉ muốn mang một phần nhỏ của nó về.
Bữa trưa giữa rừng
Bữa trưa rất “Cá Sấu Ăn Chay”:
- xôi
- muối đậu phộng
- rong biển
- thêm đào + dưa mèo tráng miệng
Ngồi giữa rừng, ăn những món đơn giản,
tự nhiên thấy… đủ.
Về lán sớm – và một buổi chiều rất “đời”
14h30, tụi mình tới lán.
- Lán mới
- Không có ai khác
- Chỉ 2 đứa + porter
Một không gian rất yên.
Nấu ăn giữa núi – và… khói
Do ăn chay, tụi mình tự nấu:
Menu tối hôm đó:
- sườn non chay chiên tỏi ớt
- đậu leo xào nấm hương rừng
- rau muống luộc
- canh chua
Nghe “xịn” vậy thôi, nhưng…
Nấu bếp củi = cay mắt + chảy nước mũi 😄
Kiến ngồi phụ nấu, vừa nêm gia vị, vừa… lau nước mắt vì khói.
Nhìn thương thiệt.
Một đêm ngủ rất sâu
Không điện.
Không mạng.
Không tiếng ồn.
Tụi mình ngủ lúc trời vừa tối.
Một giấc ngủ rất sâu.
Chỉ có cái lưng hơi đau vì nệm mỏng…
nhưng cũng là một phần của trải nghiệm.
Kết lại ngày 1
Ngày đầu tiên không có “đỉnh”.
Không có thành tựu lớn.
Nhưng có:
- những bước chân đầu tiên
- những con dốc thử thách
- và một sự khởi đầu rất thật
Putaleng không cần đợi bạn tới đỉnh mới dạy bạn điều gì đó.
Ngay từ bước đầu tiên… nó đã bắt đầu rồi.


